|
שם:
תּוּרְבְּיָינָא תּוּרְבְּיָינָא, תּוּרְבְּיָנָא m. (רְבֵי) 1) nursing father, educator. Targ. O. Num. XI, 12 (ed. Vien. תֻּרְ׳); Targ. Cant. II, 6. Targ. Esth. II, 7 (ed. Vien. תּוּרְבֵּינ׳).—Pl. תּוּרְבְּיָינַיָּא, תּוּרְבְּיָינֵי, תּוּרְבְּיָנ׳. Targ. II Kings X, 1 (ed. Wil. תּוּרְבָּנַ׳); Targ. Is. XLIX, 23. —2) young nobleman. — Pl. as ab. Targ. I Kings XXI, 8; 11 (h. text חֹרִים). Targ. Esth. VI, 9.—Fem. תּוּרְבִּינְתָּא, (תּוּרְבַּנְתָּא) nurse, nursing mother. Targ. Ruth IV, 16. Targ. II Sam. IV, 4 תורבנת׳ ed. Wil. (ed. Lag. תורבנות׳, corr. acc.). Targ. II Chr. XXII תּוּרְבְּיַינְתּ׳ ed. Lag. (ed. Beck תוביינ׳, corr. acc.). ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|