זקַת, (זקת to sting, P. Sm. 1151; cmp. זֵיק, זִיקָא) goad. Targ. I Sam. XIII, 21 (h. text דָּֽרְבָן). Targ. Prov. XIV, 3 (some ed. וק׳, corr. acc.).—Pl. זִקְתִּין, זִיקְ׳. Targ. Koh. XII, 11. [B. Mets. 94ᵃ, v. זִיקְתָא.]