דִּירְתָּא, —Pl. דִּירְוָותָא, constr. דִּירָוָות. Targ. Jer. IX, 9. Targ. Ps. LXXXIII, 13 Ms. (ed. עידית; h. text נאות).—דִּירָתָא, דִּירָאתָא. B. Bath. 67ᵃ. Lam. R. to I, 1 העיר; v. דַּרְתָּא.