רְטַן, ch.same, to mumble (a charm). Part. רָטֵין; pl. constr. רָטְנֵי. Targ. O. Deut. XVIII, 11. Targ. Ps. LVIII, 6 ed. Wil., v. רָטוֹנָא.—Sot. 22ᵃ, v. מָגוֹשָׁא.