מֵרַד, (Bibl. chald. מְרַד) ch. = h.. Targ. Josh. XXII, 22 מירד ed. Lag. (ed. מרדא). Targ. II Sam. XV, 12 (h. text קשר); a. e.—Pl. מֵרְדִין, מֵי׳. Targ. Job VIII, 4. Ib. XXXV, 6 מְרָדָיִיךְ Ms. (ed. מָרוֹדָךְ, v. מָרוֹדָא).