|
שם:
טַף טַף, collect. pl. (b. h.; טָפַף I; cmp. טפל) [joined to, dependent,] children. Ḥag. 3ᵃ (ref. to Deut. XXXI, 12) טף למה באין why must the children come?; Tosef. Sot. VII, 9 טף למה בא (Var. טְפֵלִין … באין); Ab. d’R. N. ch. XVIII. Mekh. Bo. s. 16 וכי טף היה יודע וכ׳ would children have known to distinguish &c.? ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|