זֵרוּעַ, (= b. h. זֵרוּעַ; זרע) sowing; seed. Targ. O. Lev. XI, 37.—Pl. זֵרוּעִין, זֵי׳. Targ. Is. LXI, 11 זֵרוּעָהָא (ed. Lag. זֵירוּעָהּ sing.). [Y. Sabb. IX, 12ᵃ top; Y. Kil. III, beg. 28ᶜ (ref. to Is. l. c.) זֵירוּעֶיהָ מליאzerûëha is spelt plene (with ו); v. יאנא.]