|
שם:
דְּחֵיךְ דְּחֵיךְ, דְּחֵךְ, דְּחַךְ (cmp. דְּחַהּ) to laugh; to deride. Targ. Job XI, 3; Targ. Ps. II, 4, v. דְּהֵיךְ. Targ. Ps. XXII, 8 (ed. Lag. רהב). Targ. Prov. I, 26 (Var. דחף, incorr.).—Pesik. B’shall. p. 93ᵇ דַּחֲכָא וכ׳ laughing and weeping (Koh. R. to XI, 2 חייכת). ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|