|
שם:
בְּצָא בְּצָא, (√בץ = בק, בע; cmp. בצע) [to split, break through;] (cmp. בְּעֵי I) to search, ransack. Targ. Prov. II, 4 (ed. Wil. תצביה, read תבציה). Ib. XXV, 27. Ib. XX, 27 (Var. בעיא).—Part. בָּצֵי בָּאצֵי. Ib. XXV, 2. ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|