תָּלִיל, c. (v. תְּלֵי) lifted up, exalted; suspended; high, fortified. Targ. Ps. VIII, 2 (ed. Wil. תְּלִיל); 8 (ed. Wil. תְּלֵיל). Targ. I Chr. XXI, 16; a. e.—Pl. תְּלִילִין, תְּלִילַיָּא; תְּלִילָן. Targ. Y. Deut. XXVIII, 52 (h. text בְּצֻר׳). Targ. Y. II ib. III, 5. Targ. Y. Ex. I, 11; a. e.