שְׁכֵינָא, = h. שָכֵן, neighbor. Targ. Prov. XXVII, 10 Ms. (ed. שִׁיכְנָא, שָׁכְ׳).—Pl. שְׁכֵינִין. Targ. II Kings IV, 3 (v. שֵׁיבָבָא). Targ. Ps. LXXIX, 4; 12 (ed. Wil. שָׁכְנָנָא; ed. Lag. שיבב׳).