קַרִישׁ, (קְרַשׁ) congealed, hard, frozen. Targ. Y. Num. XI, 7 (not קדיש).—Ḥull. 120ᵃ, v. חָלָא III.—Pl. קַרִישִׁין; קַרִישָׁן. Targ. Job XXXVIII, 30 (Ms. קְרִי׳).