שִׁינּוּקָא, (שְׁנַק) strangulation; trnsf. anguish. Targ. Job VII, 15 Ms. (ed. שר׳). Targ. Prov. I, 27 (ed. Wil. שִׁנוֹ׳; h. text צוקה). Targ. Y. Ex. XXI, 15, sq.; Targ. Y. Lev. XX, 10, v. סוּדָרָא; a. e.—Pl. שִׁינּוּקִין, שִׁנּ׳. Targ. Ps. XXV, 17 שִׁינּוּקַי Ms. (ed. קִי …, קֵי …, corr. acc.).