שַׂוְוכָּא, (שוך; v. שׂוֹכָה, שׂוּכָּא)thorn, prickle.—Pl. שַׂוְוכֵּי. Succ. 13ᵃ כיון דנתרן שַׂוְוכַּיְיהוּ וכ׳ Ar. (ed. דנתרי טרפייהו; Ms. M. 2 שַׂוְכַּיְיהוּ or שׂוֹכַ׳; v. Rabb. D. S. a. l. note 6) since their prickly twigs are liable to fall off, he may leave the Succah &c.