רַבְרֵב ch. same Ithpa. - אִתְרַבְרֵב1)to be chief; to lead; to be great. Targ. I Chr. XV, 22 (h. text יָסֹר). Targ. Job XXXIII, 12 (Ms. אִתְרָרַב). Targ. Prov. VIII, 16 (Ms. אִתְרוֹרְבְיָין); a. e. —2)to claim superiority; to boast. Targ. Num. XVI, 3; 13. Targ. Ez. V, 15. Targ. Y. Gen. XIV, 23. Targ. II Esth. VIII, 13 (ed. Lag. נִתְרוֹרֵב). Targ. Jer. XLVIII, 42 (ed. Lag. אִתְרָרְבוּ); a. fr.—Gen. R. s. 89, v. next w.