קְנַט ch. same , to loathe. Targ. Y. Num. XXI, 4 (h. text קצר); ib. 5 (h. text קוּץ). Pa. - קַנֵּט to vex. Targ. Y. Ex. XXII, 20. Targ. Job XIX, 2 Ms. (ed. תנקט׳, corr. acc.). Af. - אַקְנֵיט same. Targ. Ps. LXIX, 6 מַקְנִיטַי (some ed. מקטיני, corr. acc.). Targ. Ruth I, 15 (h. text פגע).