סִגְדָּא, c. (preced.) kneeling, worship. Targ. O. Lev. XXVI, 1 סיגדא ed. Berl. (oth. ed. סְגִידָא; h. text משכית).—Pl. m. סִגְדִּין, סִי׳; f. סִגְדָּתָא, סִי׳. Targ. O. Num. XXXI, 10 בית סִגְדַּתְהוֹן; Y. בית סִגְדֵּיהוֹן (ed. Vien. סַגְ׳; h. text טירתם).