|
שם:
בָּרַח בָּרַח (b. h.; √בר , v. ברר) 1) to break through, pass through (Ex. XXXVI, 33). Denom. בָּרִיחַ. —2) to flee. Erub. 13ᵇ הבּוֹרֵחַ מן הגדולה he who flees office. Y. Yeb. XIII, 13ᶜ, a. e. בְּרַח מן ג׳ וכ׳ shun three things. Y. Taan. IV, 69ᵇ top, v. בָּקַע; a. fr. ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|