|
שם:
בְּרַז בְּרַז, (√בר, v. ברר) [to get through,] to bore, perforate, transfix. Targ. Y. Num. XXV, 8; a. e. [Targ. Y. Gen. XLIV, 34 דתִבְרַז, read דתירן or דתתרן as Targ. Esth. VIII, 6, v. ארע a. ערע.]—Snh. 52ᵇ דבָרֵיז ליה מִיבְרַז that one may put a culprit to death by piercing. Sabb. 146ᵃ, v. בּוּרְטְיָא. Snh. 56ᵃ; a. fr. ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|