*בָּמָסָא, altar, high-place. [Targ. Y. II, Deut. XXXII, 13 בַּמְסָא, read בָּמָתָא.]—Pl. בָּמָסַיָּא, בָּמוֹסִין, בָּמוֹסַיָּא (בַּמְסַיָּא) idolatrous places of worship. Targ. II Chr. XIV, 4; a. e.