גֵּאוּתָא, גֵּיאוּתָא f. (גאי) 1) haughtiness. Targ. Prov. VIII, 13 (Ms. גֵּיאיוּתָא). —2) loftiness. Targ. O. Ex. XV, 1; 21 Var., v. גֵּיוְתָא.