רַדְיָא, (preced.) plougher. Targ. Am. IX, 13.—Y. Shebi. V, 36ᵃ תורא ר׳ a plough ox.—Pl. רָדַיָא. Targ. Ps. CXXIX, 3 (ed. Lag. רָאדַיָּא; v. דָּארָא).