קָסוֹמָא, (קְסַם) charmer, diviner. — Pl. קְסוֹמַיָּא. Targ. Y. Gen. XXII, 21 (not קְסוּ׳). Targ. Y. I Deut. XVIII, 10 (Y. II לאקסומי, read: לא קְסוֹמֵי). Targ. Y. ib. 14 קיסומי (corr. acc.).—V. קַסָּמָא.