צֵידָא m. (צוּד) 1) hunting, ensnaring. Targ. Gen. XXVII, 30. Targ. Y. I ib. X, 9 (Y. II צַיְידָּא a. צַדְיָא). —2) game. Targ. ib. XXVII, 3 (O. ed. Amst. צִידָא). Ib. 5 (Y. ed. Amst. צֵידָה). Targ. Lev. XVII, 13 (Y. ed. Amst. צֵדָא).