פִּיגּוּר, פִּגּ׳ m. constr. 1) (פְּגַר I) breaking, destruction. Targ. Is. XXIV, 12. —2) (פְּגַר II, v. פֶּגֶר) decay, only in connection with טעוותא (rendering h. . Targ. Ez. VI, 4; 5; 13 (Bxt. פיגול). Targ. O. Lev. XXVI, 30 ed. Berl. (oth. ed. פִּגְרֵי).