סָרַק III, Pi. סֵירֵק (Saf. of ירק; cmp. מרק) to stain wood; to paint. Kel. XV, 2 סֵירְקָן; XXII, 9 סֵירְקוֹ, v. כִּרְכֵּם.—[Cant. R. to I, 1; Yalk. Prov. 960, v. סָדַק.]