|
שם:
סְפַק סְפַק, סְפֵיק, to strike, knock. Targ. Job XXXIV, 26 סְפֵיקִינוּן ed. Lag. (ed. Wil. סַפְּקִי׳ Pa.).—Esp. to clap hands. Targ. Lam. II, 15 (ed. Lag. a. oth. שָׂ׳); a. e.—[Targ. Koh. IV, 16 לאסתפקא, read with ed. Lag. לאִסְתַּקָּפָא, v. סְקַף I.] ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|