|
שם:
חֲרַף חֲרַף ch. same ; Pa. חָרֵף 1) to sharpen, grind. Targ. I Sam. XIII, 20, sq. Targ. Job XVI, 9 (not חָרִיף; h. text ילטש).—Part. pass. מְחַרַף. Targ. Jer. IX, 7 ed. Lag. (oth. ed. מְחָרֵיף, corr. acc.). Targ. Is. V, 28. —2) to blaspheme, revile. Targ. Y. Lev. XXIV, 11.; a. fr.—[Ib. 15, sq. יֶחֱרַף Pe.!] ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|