חַיַּיב, (preced.) sinner, wicked man. Targ. Gen. XVIII, 23; a. fr.—Lam. R. to II, 1, v. חוּב Pa.—Pl. חַיָּיבַיָּא, חַיָּיבִין. Targ. Job XXXVIII, 13. Targ. II Sam. XXII, 5; a. fr.—Snh. 91ᵃ; a. e.