חוֹפָאָה m. (חפא) 1) cover, roofing. Targ. Ex. XXVI, 14; a. fr.—Targ. Ez. XXVII, 6 בית ח׳ a house (theatre) with awnings. —2) coating, plate. Targ. O. Num. XVII, 3, sq. (ed. Berl. חוּפָ׳), v. חַפְיָא.