זָהוֹהַּ, (זָהַהּ) proud, boastful, wanton.—Pl. זְהוֹהִים, זְחוֹחִים; only in (זְחוֹחֵי) זְהוֹהֵי הלב. Sot. 47ᵇ זה׳ Ar. (ed. זח׳); Tosef. ib. XIV, 9 זְהִיהֵי Var. (ed. Zuck. זהורי, corr. acc.); Ḥull. 7ᵃ