דֵּיבָא, (= h. זְאֵב), wolf. Targ. Y. I Gen. XLIX, 27 (II דּוֹב). Targ. Is. XI, 6 (Regia דּוּבָא); LXV, 25.—Pl. דֵּיבִין. Targ. Zeph. III, 3.—[Targ. Is. XI, 7 דיבא bear, v. דּוּבָּא.]