|
שם:
בִּיקּוּעַ בִּיקּוּעַ, בִּקּוּעַ m. (בקע) 1) splitting, chopping. Kel. XIII, 3 בית ב׳ that part of the spade (or shovel) which is used for chopping. Ib. XXIX, 7; Y. Meg. I, 71ᵇ top קרדום של ב׳ an axe for chopping, opp. של ניכוש (a hoe) for weeding; Y. Ned. IV, beg. 38ᶜ קורדום של בקעי (corr. acc.). —2) (v. בָּקַע) trimming the (olive) tree. Sifra B’har, beg. ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|