אִטָּא, (אטט, cmp. חטט = b. h. אֵת, pl. אִתִּים), pl. אִטִּין plough-shares. Y. Sabb. VI, 8ᵇ bot. (expl. לאִתִּים (Is. II, 4) לאִ׳ (Ar. by cler. err. אבויין).