|
שם:
רְעַע רְעַע ch. same , to shatter, break. Targ. Jud. IX, 53 ורָעַת (Levita ורְעִיעַת; some ed. ורעתת, corr. acc.). Targ. Y. II, Ex. XV, 6 רָעָא (some ed. רעע, corr. acc.). Targ. Job XX, 19 (ed. Wil. רָעַע Pa.); a. e.—Part. pass. רְעִיעַ, רְעִיעָא; f. רְעִיעָא, רְעִיעֲתָא. Targ. Is. XLII, 3. Targ. Koh. XII, 6; a. e.—Taan. 20ᵇ אשיתא ר׳ Ms. M. (ed. רעועה h.) a threatening wall. Ib. ביתא ר׳ a ruinous-looking house; a. fr. ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|