רִכְפַּת, רִיכְ׳ f. (רכף, cmp. רכב) 1) joined timber. Targ. I Kings VI, 9. —2) pile, mass; multitude. Targ. Ps. XVIII, 12; II Sam. XXII, 12.—Targ. II Chr. XXXI, 10 (h. text המון). Targ. Jer. LI, 16. Targ. Job XXVI, 14 (h. text רעם!); a. fr.