רָאִם, = רוּם, to be high. Targ. Ez. XXXI, 10 רָאִימְתָּא ed. Lag. (oth. ed. רָמְתָּא). Ib. ראים. Targ. Is. XLIX, 11 יראמון ed. Lag. (oth. ed. ירומון). Ib. LII, 13 יראם ed. Lag. (oth. ed. ירום); a. e.—Part. רָאִים. Targ. Hos. XIII, 6; a. e.