קְיָים, (preced.) [that which is established,] law, statute; covenant; oath, vow. Targ. Ps. XCIX, 7. Targ. Gen. IX, 9; 11. Targ. Num. XXX, 3 (ed. Amst. קְיַם; Y. ed. Vien. קַיָּם, corr. acc.); a. fr.—Pl. קְיָמַיָּיא, קְיָימִין, קְיָמ׳. Targ. Ex. XVIII, 16. Targ. Y. Deut. XXVII, 26; a. fr.