מַפָּחָא, ; מַפַּח נְפָשׁ, מַפְּחַת despair. Targ. Job XI, 20. Targ. Is. XVII, 11. Targ. Deut. XXVIII, 65 מפחת (ed. Vien. מַפְּחַן, pl. constr.; Y. מִפְחַת).—[Pl. מַפְּחִין. Targ. Ps. XI, 6 מ׳ דאשתא, v. נְפַח.]