טִימוּרָא, טִמוּ׳ m. (טְמַר) 1) secrecy. Targ. Prov. IX, 17 ed. Lag. a. oth. (some ed. טיטויא, טיטורא; corr. acc.).—[Targ. Ps. XI, 4 טימורוי ed. Lag., v. תִּימְרָא.]—Targ. Job XL, 21 טִמוּר constr. —2) hiding, turningaway. Ib. XXIV, 15.