|
שם:
חוּרְמַן חוּרְמַן, חוּרְמָנָא m. (חרם, v. P. Sm. 1375) 1) (adj.) burning, venomous. Targ. Y. Num. II, 25 (ed. Amst. חָרְמָן). Targ. O. Gen. XLIX, 17. —2) basilisk. Targ. Y. ib.—Pl. חוּרְמָנִין, חוּרְמָנַיָּיא. Targ. Y. I Num. XXI, 6. Targ. Job XX, 16; a. e. ערכים סמוכים
באדיבות אתר ספריא
|