זוּף II, (cmp. זעף) [to be rough,] to be angry, threaten. Targ. Is. XVII, 13. Targ. Zech. III, 2 יְזֵיף (ed. Lag. יגער). Targ. Mal. III, 11; a. e. [Af. אוֹזִיף, v. יְזַף.]