נְתַב, נְתֵיב = נְשַׁב, to blow. Targ. Ps. CXXIX, 6 (ed. Wil. נָתֵק). Ib. CIII, 16 (ed. Wil. נתכת, some ed. תבת, corr. acc.). Pa. - נַתֵּבsame. Targ. Y. I Deut. XXXII, 2 (ed. Vien. דמִינַּתְבִיןIthpe:). Targ. Y. Gen. I, 2 (ed. Vien. מֵנַתְבָא). Af. - אַנְתֵיבto cause to blow. Targ. Ps. CXLVII, 18 (Ms. Pa.). Ithpe. - אִיתְנְתֵב, אִינְּתַבto be blown, v. supra.—[Targ. Y. Gen. XII, 10 לאיתנתבא, read: לאִיתּוֹתָבָא, v. יְתֵב.]