נָאגָנָא, (נגא, corresp. to h. נקע, cmp. Syr. נגעא P. Sm. 2284) small cleft, cavity.—Pl. נָאגָנֵי. Kidd. 61ᵃ; B. Bath. 103ᵃ (some ed. נָגָאנֵי; Ms. M. חֲרִיצֵי; Ms. H. נָגָנֵי; v. Rabb. D. S. a. l. note); Arakh. 25ᵃ נגאני; Yalk. Lev. 677 מינגני (corr. acc.).—B. Kam. 61ᵇ top, v. בָּאגָנָא.