מַשְׁרֵי, (שְׁרֵי) camp, resting place. Targ. Y. Gen. XXXII, 9. Targ. Ps. XIX, 5 מַשְׁרְוֵי (מְשַׁרְוֵי; Ms. מֵישְׁרָא). Targ. Is. XIII, 22 מֵישְׁרֵי; a. fr.—Pl. מַשִּׁרְוַיָין, v. next w.