מְאַסָּא, (אֲסִי) healer. Targ. Job XXXI, 18 Var. Ms. (ed. כְּאַבָּא, Ms. כְּאֵבָא).—Pl. מְאַסֵּין, constr. מְאַסֵּי. Ib. XIII, 4 כִּמְאֲסֵּי (not כִּמְאֲסֵי).