בֵּירוּלִין, (βηρύλλιον) beryll, a precious stone. Targ. Job XXVIII, 16. Ib. 18 (some ed. בִּירוּצִין q. v., Ms. Var. פִּירוּצִין). Targ. Y. II, Ex. XXVIII, 19 בירזלין (corr. acc.). V. בִּירְלָא.