הִפַּרְכָא, הִיפַּ׳ (not הַפַּ׳) m. (ὕπαρχος) 1) governor, lieutenant.—Pl. הִפַּרְכִין, הִפַּרְכֵי, הִי׳. Targ. Esth. III, 12.—Ab. Zar. 8ᵇ —2) subject (land), colony. Targ. Esth. X, 1 הִפַּרְכֵי ימא (h. text אִיֵי הים); Targ. Y. Gen. XLIX, 13.