חוּרְמַן, חוּרְמָנָא m. (חרם, v. P. Sm. 1375) 1) (adj.) burning, venomous. Targ. Y. Num. II, 25 (ed. Amst. חָרְמָן). Targ. O. Gen. XLIX, 17. —2) basilisk. Targ. Y. ib.—Pl. חוּרְמָנִין, חוּרְמָנַיָּיא. Targ. Y. I Num. XXI, 6. Targ. Job XX, 16; a. e.